CHÙM THƠ CHÀO AN GIANG MỚI…

Trong không khí hân hoan chào mừng Đại hội Đảng bộ tỉnh An Giang lần thứ I, Ban Biên tập Văn nghệ An Giang trân trọng giới thiệu chùm thơ “Chào An Giang mới” đến bạn đọc như một hành trang tinh thần cho nhiệm kỳ mới khởi sắc: đọc để nghe tiếng sóng trong mạch phù sa, để thấy tầm mắt của An Giang rộng dài cùng chân trời mới và để cùng nhau vun bồi một tương lai thịnh vượng, nghĩa tình, bền vững. Chúc Đại hội thành công tốt đẹp!

BAN BIÊN TẬP

 

Quang Hào

ĐẠI HỘI NIỀM TIN

 

Đại hội vững tin hướng tương lai

Đưa thuyền dân tộc tới ngày mai

Kỷ nguyên vươn mình xây mơ ước

Phấp phới búa liềm gió tung bay

 

Ý Đảng soi đường  triệu muôn dân

Người dân tin Đảng quyết không sờn

Đảng – Dân một khối không lay chuyển

Cơ đồ sáng mãi đẹp mùa Xuân

 

25.9.2025

 

 

Mỹ Hằng

KHI SÔNG VỀ VỚI BIỂN

 

Em và anh lớn khôn nhờ những câu chuyện kể

Những lời ru bên nhịp võng đong đưa

À ơi có cánh cò đi đón cơn mưa

Dù cho mờ mịt vẫn về quê hương

 

Khăn nhiễu điều vẫn phủ lấy giá gương

Cô Tấm khó nghèo rồi cũng được làm vương hậu

Có lên rừng, có xuống biển cũng là con cha Lạc, mẹ Âu

Tre vẫn bát ngát xanh qua bao lần dâu bể

 

Mình gặp nhau từ thuở nào chẳng nhớ

Nơi em ở phù sa ngào ngọt

Phía bên anh gió biển mặn mòi

Đã mấy trăm năm khi tiền nhân đi mở cõi

Dòng Thoại Hà đưa sóng nước giao duyên

 

Ta cùng đi thăm tứ giác Long Xuyên

Nghe lúa hát gọi mùa bên dòng kênh ông Kiệt

Về Rạch Giá giở trang vàng oanh liệt

Thuở “kiếm bạt Kiên Giang khấp quỷ thần”

 

Em nắm tay anh nhìn về phía biển xanh

Nghe đất nước vươn mình đi tới

Sông hòa biển đón bình minh ngày mới

Viết thêm cho đời những cổ tích thời nay.

 

 

Trần Thế Vinh

AN GIANG ĐẦU NGÀY THÁNG BẢY

 

 

An Giang…

Sáng ửng trời bung ngọn

Trước dòng Hậu Giang lượn sóng…

Giọt sương trên đỉnh núi Cấm đã óng ánh bảy sắc cầu vồng.

 

Ai thấy trưa nay…

Mặt nước Đông Hồ tung tăng câu thơ

Vạch lối tìm về Thạch Động

Nối liền điệp khúc lục bát Chiêu Anh Các – Thất Sơn.

 

Ta lần theo mặt trời ngày

Để chiều nay đắm mình hoàng hôn biển

Biết voi đất Rạch Giá chờ…

Nối cù lao miệt vườn Long Xuyên

Để chan hòa thành một mối

Bác Tôn Đức Thắng nghinh Đông

Cụ Nguyễn Trung Trực nghinh Tây

Giữ gìn bờ cõi…

 

Mai đây trước ngã ba Châu Đốc

Ta theo dòng Vĩnh Tế

Xuôi nước qua Giang Thành để gặp em

Nói điều bồi hồi bổi hổi

Em có trốn tìm đi nữa cũng vòng tròn Phú Quốc

Mắt ngọc sáng ngời không tránh mặt trần gian.

 

Ai nói em khai sinh ở Hà Tiên?

Chứ ta biết Má ta cắt rốn mình ở Bảy Núi

Kiên – An hai từ trung liệt…

Giang sơn núi biển sông sâu bắt nhịp

Từ cội nguồn xứ An Hà -Thập Vịnh ngàn xưa.

 

Ta cứ gọi nhau…ơi, à…

An Giang…Bừng nở câu thơ đầu ngày tháng Bảy…

 

 

 

Trần Sang

CHÀO AN GIANG MỚI

Phù sa thức giấc ban mai
xuôi dòng Vĩnh Tế chạm bờ biển xanh
lục bình trôi ngược tìm anh
câu hò xưa bỗng hóa thành yêu thương

Bảy Núi thấp thoáng trong sương
dang tay đón biển mở đường phù sa
giọt mồ hôi sớm nở hoa
thơm từ vị đất chan hòa đầu tiên

Châu Đốc hẹn với Hà Tiên
hai miền ký ức thắp lên lửa lòng
cánh cò nghiêng một cánh đồng
nối miền xa với miền trong rất gần

Con sóng giờ cũng bâng khuâng
dòng sông thôi kể những lần ngọt – cay
chiếc cầu vừa bắc hôm nay
nối nhịp thương nhớ đến ngày mai sau

Đồng bằng mơ giấc biển sâu
thốt nốt thấm ngọt mặn màu khơi xa
dẫu cho sông nước bao la
lòng quê vẫn thật – một nhà thương nhau

Trời đất hòa giọng thủy chung
núi, đồng, biển, phố tương phùng một tên
An Giang rộng mở đôi miền
một dòng nước ngọt nối liền biển xanh

Cõi lòng đâu vẽ được ranh
chỉ còn nghĩa nặng, tình xanh bốn mùa
An Giang – đất gọi thành thơ
người thương người đến bây giờ… vẫn thương

 

 

Lâm Trúc

NGHE CÂU HÁT TRIỀU DÂNG

 

Đã đôi lần đến với An Giang

Dãy đồng bằng phù sa bát ngát

Áo bà ba dịu dàng em hát

Hò ơ… chiều chiều lại nhớ chiều chiều…

Cù lao Ông Chưởng có nhiều cá tôm

Tứ giác Long Xuyên hồn thiêng văn hóa

Quần thể Thất Sơn huyền bí tâm linh

Hoa Thê Sơn ba ngọn kiêu sa

Đồi Tức Dụp kiêu hùng sử sách

Cù lao Ông Hổ quê hương hiển hách

Xứ sở của núi cao đồng rộng sông dài…

 

Đất nước vươn mình đổi mới

Hôm nay về với An Giang

Địa đồ rộng mở

Đường chân trời dài ra phía biển

Bãi Dài Phú Quốc mênh mông mênh mông…

Hà Tiên mến yêu thoát tục dịu dàng

Đảo Hải Tặc kho báu giữa biển xanh

Chim chóc vô thường liệng chao chấp chới

Triền sóng nghiêng vút màu ánh bạc

Xuôi về Miệt Thứ rụng trắng bông bần

Con tôm xanh ôm cây lúa vàng trĩu đất

 

Về Rạch Giá nghe chiều lấn biển

Phố xôn xao thủ phủ quê hương

Tay dang rộng những người xa xứ

Lịch sử mở ra chương mới của kỷ nguyên

Bài học mới sẽ là trang địa lý

Về An Giang nghe câu hát triều dâng

14.8.2025

Hạnh Quỳnh

YÊU LẮM QUÊ MÌNH..!

 

Cho tôi yêu chút xíu được không !

Yêu thật mặn nồng người thương xa ấy

Yêu con nước lớn ròng bến sông quê ngoại

Yêu mẹ tảo tần hôm sớm vì con

Chuồn chuồn bay cho mưa ngập đầu nguồn

Em đổ thừa vì quê mình lũ..

Phù sa đỏ Tân Châu ,An Phú

Dòng An Giang nuôi quả ngọt cây xanh

Anh nghe không mạch sống quê mình

Nay hội nhập biển về thêm tôm cá

Mùa nước nổi  mênh mông trắng xoá

Ngư dân vui vì thỏa được mùa

Xin yêu thêm một chút nắng mưa

Thành kỷ niệm ngày xưa thân ái

Ngọn heo may cuối mùa rớt lại

nụ cười duyên cô gái xuân mơ

Quê hương tôi !

đẹp từ ao cá rặng dừa

Chở mưa nắng chở tình người dung dị

Tôi thương hơn mảnh trăng tròn mộng mị

Một bàn tay xòe những đoá hoa yêu

Một đàn ông, một thấu hiểu nuông chiều

Nghe cảm cả những điều chưa thể nói

Chút yêu thôi?!  thành thanh âm vời vợi

Gửi câu ca mình về với mênh mông..!


Tranh minh họa: Đêm giao thừa | Trần Quốc