CHÙM BÀI VỌNG CỔ “ĐẸP LẮM AN GIANG ƠI!”

Hòa cùng không khí hân hoan chào mừng Đại hội Đảng bộ tỉnh An Giang lần thứ I, Văn nghệ An Giang trân trọng giới thiệu chùm bài vọng cổ “Đẹp lắm An Giang ơi!” của soạn giả Trần Kim Hằng, Trần Ngọc Hòa, Hoàng Sen. Đây không chỉ là khúc hát tri ân truyền thống, mà còn là lời hẹn son sắt với tương lai, giữ mãi nhịp tim quê nhà, để đi xa mà vẫn nhận ra nhau giữa muôn tiềng ồn áo của thời đại…

BAN BIÊN TẬP

 

 

VÙNG TRỜI QUÊ HƯƠNG

(ĐIỆU THỨC: VẠN GIÁ – 24 CÂU)

Trần Kim Hằng

 

Lớp 1:

 

1./ (-) Nắng bừng lên (liu)

Hương lúa (-) ngây ngất thơm nồng (xề)

2./ Biển rộng (-) cá tôm đầy (xề)

Dang tay mời gọi người về (-) (hò)

3./ Về với đất trời An Giang (-) (xan)

Quê hương giờ đây rộng mở thênh thang (xan)

4./ Đây biển cả (-) kia đồng xanh (-) (xan)

Thấm đượm nghĩa tình qua bao năm tháng (cóng)

5./ (-) Dòng Mê Kong (liu)

Hảo sảng (-) dâng tặng cho đời (xề)

6./ Hạt phù sa vun bồi (-) (xề)

Cho cây trái đơm hoa (-) (liu)

7./ Tạo dáng hình quê hương (-) (xan)

Xây niềm tin son sắt, thủy chung (xan)

8./ Luôn bền tâm (-) vững chí (-) (cóng)

Vượt qua bao nhọc nhằn gian khó (cóng)

 

Lớp 2:

 

9./ (-) Từng giọt mồ hôi (u)

Và xương máu (-) chắt chiu gầy dựng (cọng)

10./ Qua bao lần bể hóa nương dâu (liu)

Không chùn bước trước gian nan (-) (liu)

11./ Từ rừng hoang, đồng bưng, nê địa (cọng)

Nay thành vườn, ruộng ngút ngàn (-) (xề)

12./ Tiếng máy gọi mùa âm vang (-) (liu)

Lúa vàng trĩu hạt, cây trái oằn sai (u)

13./ Từng đoàn tàu lướt sóng ra khơi (xan)

Thấp thoáng hải đảo mờ xa (-) (u)

14./ Dáng núi kiên cường, uy nghiêm (-) (liu)

Giăng lũy, xây thành che chắn dãy biên cương (liu)

 

Lớp 3:

 

15./ (-) Đường lên (liu)

Hạnh phúc (-) chung sức, chung lòng (xề)

16./ (-) Lòng khắc ghi (xê)

Công ơn (-) không thể nào quên (xê)

17./ Những bậc tiền hiền lưu danh (-) (xê)

Mở mang (-) giữ gìn từng tấc đất quê hương (xan)

18./ Còn đây chứng tích oai hùng (hò) (Trở)

Tri ân công đức lưu truyền sử xanh (liu)

19./ Nơi tinh hoa hội tụ (cọng)

Châu Đốc, Long Xuyên, Hà Tiên, Rạch Giá (cóng)

20./ (-) Cùng sánh vai (xê)

Vươn xa (-) phát huy lợi thế tiềm năng (xê)

21./ Nhờ vào thế đất, hình sông (-) (xê)

Văn hóa tâm linh, núi non huyền thoại (xự)

22./ Biển xanh sóng vỗ dạt dào (hò) (Trở)

Đảo Ngọc Phú Quốc sắc màu lung linh (liu)

23./ Bốn dân tộc anh em (-) (u)

Chung tay xây dựng yên bình, phồn vinh (u)

24./ Từ đồng bằng đến đảo xa (-) (u)

Ở nơi nào cũng là vùng trời quê hương (xê)./

 

 


 

 

ĐP LM AN GIANG ƠI!

Trần Ngọc Hòa

 

 

Li vào Phng  Hoàng (1- 4)

 

An Giang!

Ai đã đt tên quê?

Mà mi gi đã thy mênh mông nhng dòng sông trong lành, ngt mát

Mi ln gi là lòng nghe dào dt

 

1-  Dào dt tình ngưi dào dt ni quê  . . . hương.

     Lòng nhng đa con đưc kế tha di sn

2-  Di sn ca tin nhân ca cha ông ngi sáng

     Là sáng to, là cn cù, là khí phách, nghĩa nhân

3- Yêu lm An Giang, yêu mênh mông đng trĩu lúa vàng

    Yêu Tht Sơn đip trùng hùng vĩ

4- Yêu nhng con ngưi, vn thu tròn chung.

 

Vòng tay lúa cứ mơn man trong nắng lụa vàng ôm nồng nàn dáng núi. Chân dợm bước mà lòng không xa nổi, những kì vĩ mênh mông cứ da diết trái tim . . .

 

Vọng cổ

 

1- . . . mình.

Câu hò quê hương vừa ngọt lại vừa tình.

 

Hò ơ . . .

Mi ngưi v An Giang mùa nưc ni

Trên cành chim m hi, thi hót vang tri

i nưc đàn cá đua bơi

Dm khua ta th ơ hò . . . hò ơ . . .

Dm khua ta th tiếng cưi vang xa.

 

Câu hò với áo bà ba

Đủ chiều ngơ ngẩn, đủ lòng ta da diết. (dt câu 1)

 

(Phng Hoàng (t câu 5-8)

 

5-  Câu chuyn nhng năm qua

     Quê An Giang lũ sm tràn v

6-  Trăng dm nưc cùng dân gt chy bn b

     Áo quân nhân, áo nhà nông sũng lnh

7-  Nhc nơi này quân dân mãi k vai

     Gic xâm lăng, gic tri, hay gic dch

8-  Phi chào thua phi khut phc đu hàng

    X s An Giang bao chiến tích r ràng.

 

2Thương thương lắm những dòng kinh lịch sử, hai cuộc chiến trào lên những đợt sóng ngầm.

Ký ức của ngoại đỏ lên theo từng nhịp mái dầm.

Tức Dụp Cô Tô còn đây bao vết trận, nay phố và hoa màu mọc trên hố bom xưa.

Ồ Tà Sóc ai đó đã thăm chưa,  một lá chắn giữa lòng dân kiên cường vững chắc. Lòng núi chở che những con người yêu nước.

Khúc tráng ca bi hùng Ma Thiên Lãnh vọng lời thương.

 

 

Lý Phưc Châu

 

Tân Châu v ta ngm

Đây tm la Lãnh M A

Cô gái Chăm thit chăm

Dt tình Th Cm Châu Phong

Đm bàng, núi Nưc đương ưc mong

Yêu va lúa đng bng cao

Yêu luôn ph vươn ngàn sao

Yêu hoa n trong lòng nhau

Nghe nước reo, chim tri ca

Tiếng lưới rơi chiu xa

Xuồng dập dềnh sông nưc bao la

Chiếc cần câu cong theo bóng lưng cha

Về nghe khúc nhạc thanh bình hp ca.

 

5Đẹp lắm An Giang ơi! Già tuổi đời nhưng gương mặt ngời xuân sắc. Dáng đứng hiên ngang dạn dày tầm vóc, lòng quê cứ thênh thang còn lòng phố chứa chan . . .

 

Vng c

 

5– . . . tình.

 

Bao chìm nổi linh đinh nay nên vóc nên hình.

Xuồng ba lá ta cùng nhau lướt phượt, bơi vào lòng Trà Sư nghe chim hót giọng quê.

 

Dắt nhau về Mỹ Hoà Hưng

Dâng hương tưởng niệm công ơn của người

Bác Tôn cống hiến cả đời

Cho dân tộc Việt để rạng tươi quê này.

 

Lý M Trà

 

Ph lung linh, dáng xinh xinh nm bên núi kìa

Lng mà nghe, nim li quê trong tiếng mõ câu kinh

Tiếng núi vng, kênh chy dòng thăng trm dâu b

Tui tr vươn là đ, An Giang mnh m

Trong dáng hình – non sông Vit Nam.

 

(v x câu 6)

 

Tuổi quê nay đã gần hai thế kỷ

Vẫn lung linh trẻ khoẻ vững bền.

 

An Giang ai đã đặt tên

Vừa gọi lòng đã tình mênh mông tình

Lung linh gương mặt dáng hình

Ta yêu, yêu mãi quê mình An Giang.

 


 

 

THƯƠNG EM THƯƠNG CẢ AN GIANG

Nguyễn Hoàng Sen

 

 

Hò Nam Bộ

Nữ: Hò… ơ…

Ngó lên Thất Sơn mây che mờ đỉnh núi

Nhìn về Châu Đốc cảnh sắc nên thơ

 

Nam: Tân Châu quê lụa đón chờ

Về Long Xuyên nhớ…

Hò… ơ…

Về Long Xuyên nhớ ghé đền thờ Bác Tôn

 

Lý Tương Phùng

 

Nữ: Em thương biết mấy quê mình

Nơi ân tình đã ghi vào tim

Đất hiền quyện bao lưu luyến

 

Nam: Nét duyên ai cười hiền tươi

Trong nắng An Giang

Để anh mơ màng tràng dâng

Niềm thương nỗi nhớ

Vẫn luôn mong chờ mơ ngày…

Tương phùng cùng… nhau…

 

Vọng cổ

Nữ: 1/ Nết đất tình quê vẹn vẽ trước sau dẫu qua mấy bể dâu vẫn giàu lòng nhân hậu.

Nơi chốn bình yên đất lành chim đậu vẫn nồng ấm trong nhau sâu lắng nặng… ân… tình.  Hai tiếng An Giang để thương mãi quê mình.

Nam: Kể nữa đi em cho anh nghe chuyện mùa nước nổi, rực cả đôi bờ bông điên điển vàng tươi.

Nữ: Cá linh theo con nước về đầy ắp những xuồng ghe, ai vẽ bức tranh quê rộn rã tiếng nói cười.  Ngọt lịm lời mời anh về với quê em, để được ru êm bằng câu hò

điệu lý.

(Dứt 4 nhịp)

Ngâm dặm

 

Nam: Anh thương em như thương dòng sông Hậu

Thương nụ cười hiền như mùa lúa trổ bông

Nữ: An Giang quê em hiền hoà mộc mạc

Anh thương em là thương cả trời quê

 

Nam: 2/ Thương những nắng trưa cò bay thẳng cánh, má nấu bữa cơm quê khói lam quyện ngọt ngào.  Chiều xuống mênh mông nghe đồng lúa rì rào.  Có lẽ em lớn lên từ mảnh đất giàu lòng nhân nghĩa, nên ánh mắt cũng dịu hiền như mặt nước Hậu giang.

 

Nữ: Nơi đất lành chan chứa vị phù sa, An Giang quê em có đồng xanh có tình người son sắt. Đến chợ nổi Long Xuyên rạng ngời trong nắng mới, để thấy cái chân tình người quê gởi trao nhau.

 

Lý Tầm Quân

Nam: Ơi quê nhà biết bao là nhớ thương

Dẫu cách xa luôn vấn vương tim mình

Dòng sông in hình mây trời nên thơ

 

Nữ: Chiều thoáng xa đưa ai hát câu mong đợi

Đây góc trời An Giang

Chan chứa hoài trong tim

 

Vọng cổ

 

Nam: 5/ Con nắng nghiêng nghiêng soi nụ cười duyên nét hiền ngoan quá đỗi.

Anh thấy mình như một cánh chim không mỏi rong ruổi theo em qua khắp nẻo… quê… mình.

Nữ: Để rồi nhớ rồi thương rồi lại tơ vương một chút tâm tình.

Anh có thấy không núi Sam mây chan hoà phủ khắp, đây linh thiêng miếu Bà người về lễ bái cầu duyên.

Nam: Mình hãy cùng nhau thắp nén hương thơm, nghe tiếng chuông chùa ngân giữa chiều gió lộng.

Nữ: Sông Hậu chiều nay gờn gợn từng con sóng, sóng vỗ nhẹ lòng em như muốn ngỏ bao điều.

 

Lý Mỹ Hưng

 

Nữ: Tình em nguyện thề sắt son giữ gìn

Như con nước Cửu Long xuôi dòng chảy mãi không ngừng

Tình quê, tình em năm tháng không hề đổi thay

 

Nam: Ta sẽ chung vai cùng nhau đắp xây ngày mai

Bởi quê hương này đã là quê chung đôi lứa

Ước mơ sum vầy bao ngày bây giờ là đây

 

(Về vọng cổ câu 6, nhịp 24)

 

Nữ: 6/ Nếu phải nợ duyên xin một đời gắn kết, như nhịp chèo kia xuôi mái không rời.

Nam: Dẫu mai này mưa nắng có đổi thay, tình anh với em vẫn như phù sa bồi đắp.

Nữ: Trăm năm son sắt một lời, thương em thương cả đất trời An Giang./.


Ảnh: Bãi Dong đảo Thổ Chu | Hữu Phúc