CHÙM THƠ “SANG TRANG ĐỜI MỚI”

Chùm thơ “Sang trang đời mới” mở ra trước mắt một chân trời rộng hơn mà vẫn ấm hơi thở quê nhà. “Niềm tin yêu hy vọng” rạo rực sắc cờ và nhịp bước triệu trái tim; “Độc lập” bay cao cánh diều trời tháng chín, kết nối những địa danh thân thuộc thành thế chân kiềng bền vững. “Lá chắn Tây Nam” dựng Thổ Chu như cột mốc tiền tiêu, khắc họa tình quân – dân bám biển giữ yên bờ cõi.“Sang trang đời mới” mở tầm nhìn từ Thất Sơn ra biển cả, ghi công tiền nhân từ Thoại Ngọc Hầu đến Nguyễn Trung Trực và Bác Tôn, để “khái niệm quê hương” rộng hơn mỗi ngày. Và “Ngắm biển rộng núi dài em nhé” khép lại bằng cái nắm tay dịu dàng, bước vào tương lai trong vòng tay bình yên của nhau. Văn nghệ An Giang trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.

BAN BIÊN TẬP 


Tạ Đình Chiến

NIỀM TIN YÊU HY VỌNG 

 

Đất nước thanh bình muôn sắc hoa 

Niềm vui rạo rực khắp mọi nhà 

Cờ đỏ sao vàng bay phấp phới! 

Niềm tin yêu hy vọng ̃thiết tha!

Đảng dẫn dân ta xây hạnh phúc 

Vượt qua bão táp với phong ba

 Đại hội mười bốn thêm trang mới 

Gấm vóc non sông sáng ngọc ngà! 

Khát vọng vươn lên đầy kiêu hãnh 

Từng ngày cuộc sống mới sang trang 

Mỗi bước ta đi thêm vững mạnh 

Triệu trái tim cùng nhịp rộn ràng! 

Việt Nam dải gấm vóc non sông 

Niềm tin yêu Đảng sáng trời đông 

Đại hội mười bốn ngời hy vọng

 Đưa dân tộc ta sánh Tiên Rồng! 

Rạch Giá, chiều cuối thu 2025 

 


Lê Huỳnh Diệu 

ĐỘC LẬP

                      

Phú Quốc khơi xa hòn đảo ngọc      

Thất Sơn trùng điệp núi biên cương 

An – Kiên sáp nhập nên cường thịnh

Long – Châu – Hà vững tấn chân kiềng 

Lồng lộng cờ sao trời tháng chín

An Giang mây nắng toả thanh tao

Mây của ta trời đất của ta

Cánh diều chao ước mơ hồng phơi phới

Cánh diều lượn cờ tự do phất phới 

Tám mươi năm đánh đổi nâng tầm cao

Ngạo nghễ quá thế hùng cường dân tộc 

Hào sảng hiên ngang cờ độc lập tung bay!


 

Phạm Hồng Soi

LÁ CHẮN TÂY NAM

 

Thổ Chu cột mốc tiền tiêu

Bão giông không thể, quật xiêu lòng người

Quân – dân gắn kết trọn đời

Càng nơi gian khó, lòng người càng trong

Về đây cầu nguyện ước mong

Linh hồn trên đảo, hóa rồng cõi tiên

Đồng bào đồng chí an yên

Khi cần biển gọi, đất liền chung tay

Quân – dân bám biển đêm ngày

Giữ yên bờ cõi, dựng xây nước nhà

Nơi đầu sóng, mãi vang xa

Đồng lòng vững chí, khúc ca quân hành 

Áo iếm trắng, biển đảo xanh

Nắng mưa sương gió, song hành vượt qua

Dù cho bão táp phong ba

Lòng dân – ý Đảng, nước nhà phồn vinh!


 

Đức Ngân 

SANG TRANG ĐỜI MỚI

 

Ta sát lại gần nhau

Cho tầm nhìn rộng mở

Cho ước mơ chắp cánh bay cao

Ta có đất, có rừng nay có biển

Thêm những con người dân mến – dân tin 

Sáng mở mắt ta có thêm Phú Quốc

Thêm con đường ra biển vượt Đại dương

Khái niệm quê hương trong ta rộng mở 

Trang đời hương sắc lan xa

Trên đỉnh Thất sơn nhìn ra biển cả

Ngắm Thoại Hà nối vùng đất liền nhau

Ghi công đức người xưa đi mở cõi

Thoại Ngọc Hầu còn mãi với thời gian

Từ Phú Quốc – Hà Tiên đến Chùa Bà Chúa xứ

Từ đền Nguyễn Trung Trực đến khu lưu niệm Bác Tôn

“ Chim đậu đất lành” thành nơi hội tụ

Tay chung tay “ gọi người phương xa”

Ta hát bài “chiều xuống đứng bên cầu nghe sóng vỗ

… quê hương mình đẹp làm sao !” 


 

Phúc Thanh Tâm 

NGẮM BIỂN RỘNG NÚI DÀI EM NHÉ

 

Về bên nhau cùng chung mái ấm 

Dư địa ngày xưa nồng thắm hôm nay

Chúng ta đi tay nắm bàn tay 

Ngắm biển rộng núi dài em nhé 

Chiều An Giang biển lay động nhẹ

Mây trắng bay chạm khẽ vần thơ

Trời trong xanh ấp ủ ước mơ

Tung cánh rộng biển khơi bát ngát 

Về An Giang cất cao giọng hát

Hòa lời ca thơm mát phù sa

Sông Hậu miên man vẫn chảy hiền hòa

Biển sâu lắng cho nhiều tôm cá 

Về An Giang vào một chiều cuối hạ 

Ấm vòng tay mới lạ thành quen

Phút ban đầu vui nghĩ đan xen

Nhanh ổn định chúng mình quyết tiến!


 

La Lam

MIÊN MAN BÌNH THẠNH

 

Anh về đây

nghe phù sa hát nên cồn.

Mẹ và câu ca dao,

bên lỡ, bên bồi.

Bình Thạnh xanh,

màu xanh làm nên cuộc sống.

Nước về,

chở phù sa,

chở ghe xuồng xuôi ngược,

điên điển vàng bông.

Gian lao còn

nhưng hạnh phúc và tình yêu phía trước.

Mơ ước chập chờn trên cánh võng trưa.

Chiếc nón lá đội nắng đội mưa.

Mùa sang mùa,

mẹ không hay màu đã úa,

tóc đã trổ hoa,

con gái đã mang hình hài thiếu nữ.

Sóng và gió ru nhau,

rì rào bãi cát.

Mẹ khe khẽ hát,

mía và ngô cũng hát

câu dân ca cất cánh

bằng những ngôn từ

bát ngát màu xanh.


Ảnh: Bình minh Đông Hồ | Trương Anh Dũng