CHÙM BÀI VỌNG CỔ “TRUNG THU NHỚ BÁC”
Chùm bài vọng cổ “Trung thu nhớ Bác” là những khúc ca chan chứa tình cảm, gói trọn niềm kính yêu và tự hào của người dân An Giang dâng lên Bác Hồ và quê hương. Mỗi tác phẩm là một cung bậc khác nhau, có khi tha thiết, xúc động nhớ về Bác trong ánh trăng rằm Trung thu; có khi tự hào nhắc lại lịch sử mở đất, giữ làng, giữ nước; có khi trầm lắng suy tư về những hy sinh, gian khổ để hôm nay An Giang vững bước trên con đường đổi mới. Văn nghệ An Giang trân trọng giới thiệu chùm bài vọng cổ này như một lời tri ân và cũng là tiếng gọi tha thiết, giữ trọn niềm tin, nghĩa tình và tiếp bước các thế hệ cha anh để xây dựng quê hương An Giang mới ngày càng đẹp giàu, văn minh, bền vững.
BAN BIÊN TẬP
TRUNG THU NHỜ BÁC
(Điệu Giang Nam, 10 câu)
-
(-)(-)(-) Tết trung thu
lòng con (-) thêm nhớ – về Bác kính yêu.
-
Những vần thơ của Bác – dào dạt thiêng liêng (-)
Tình Bác dịu hiền như ánh trăng trong, tỏa mênh mông – ngàn yêu thương sâu sắc.
3. (-) (-) (-) Năm xưa
Nơi đất khách xa – người bôn ba – dù gian khổ lao tù.
-
Chỉ mong cứu nước, cứu dân – thoát khỏi cảnh gông xiềng (-)
Được sống đời tự do hạnh phúc, hai miền Bắc Nam (-)
-
(-)(-)(-) Ngàn hoa
(-) (-) Xin dâng lên – Bác Hồ kính yêu
-
Thanh bình non nước – nhớ lời Bác năm xưa (-)
Bác mong các cháu chăm ngoan, mai sau – gìn giữ giang san tiên rồng
-
(-) (-) (-) Công ơn
Của Bác (-) cao dày – như trời biển bao la
-
Thiếu niên nhi đồng – nghẹn lòng nhớ Bác thiết tha (-)
Cho dù Bác đã đi xa, chúng con luôn khắc ghi lời dạy
9- (-) (-) (-) Gia đình
Họp mặt đoàn viên – vui trung thu – trông ánh trăng rằm
10. Gởi trọn yêu thương – xin kính dâng người (-)
Nguyện học tập chăm ngoan, như lòng Bác đã hằng mong.
Hồ Thanh Tùng
TỰ HÀO QUÊ TÔI AN GIANG
Ngâm
Nước nguồn An Phú, An Giang
Xuôi dòng về biển Kiên Giang mượt mà
Diệu kỳ thay, ý Ông Cha
Đông Xuyên, Vĩnh Tế sâu xa tầm nhìn
Lưu Thủy Hành Vân
Nay sáp nhập thành quê chung thiết tha
Tình nghĩa thêm đậm đà
Tân Châu, Châu Đốc, An Biên cùng Hà Tiên
Rạch Giá, Long Xuyên nắm tay vui một nhà
Vọng cổ
Nam: Tôi có một miền quê để nhớ, để thương, để mãi vấn vương trong tâm khãm, dù có về đâu, trải bao giông tố, thì mảnh đất chôn nhao vẫn là nơi tâm hồn mình nương náu, là nguồn cội thiêng liêng được điểm tô bằng xương máu bao..đời.
1. Tình quê hương không tả hết bằng lời.
Như dòng nước ngàn đời lắng đọng, những giọt phù sa làm cho vườn, ruộng phì nhiêu.
Hình bóng quê nhà qua năm, tháng chắt chiu, Tôi là kẻ phiêu lưu còn thương nhớ tìm về.
An Giang diệu kỳ ai đến cũng say mê, bởi lời tình, nghĩa của dân quê, của bài ca vọng cổ.
Lạc Xuân Hoa
Sáp nhập rồi – quê Tôi thêm đáng yêu
Trông khí thế- hăng say bừng lên
Bao tấm lòng -điểm tô sắc hương
Đem tài năng- trái tim đầy tình thương
Cho phố phường -đẹp như gấm hoa
No ấm –đời an vui
Nô nức –mừng tương lai
Nghe rền vang- khúc ca tự hào.
2. Nhờ công đức của tiền nhân không màng sinh tử, mở đất, khai hoang, gìn giữ cõi bờ.
Con, cháu nhớ, thương làm rạng rở từng giờ.
Vòng tay quê hương thêm dài, thêm lớn, dòng nước đầu nguồn sóng dợn khắp trường giang .
Dáng vóc hào hùng của Bảy Núi hiên ngang, được gắn kết tơ loan với Hà Tiên thơ mộng.
Tôi nghe từ Mỹ Hòa Hưng gió cồn đồng vọng, mang hơi thở ấm nồng về Phú Quốc đảo thần tiên.
Lạc Âm Thiều
Dân quê Tôi, rất giàu lòng yêu nước, thương quê
Sẵn sàng hiến dâng cuộc đời
Giữ gìn làng xóm
Sống trong tháng ngày hạnh phúc
Biết bao những trang anh hùng
Tuổi tên muôn đời nhắc nhở
Cháu con hôm nay nguyện thề
Làm quê mình luôn đổi thay
Đẹp giàu và thắm tươi
6. Tôi mãi tự hào với hai tiếng An Giang, vì lịch sử sang trang thì càng thêm lừng lẫy.
Xưa có Thoại Ngọc Hầu mở mang bờ cõi, nay thêm Mạc Cữu công thần khai phá đất Hà Tiên.
Gương anh hùng làm giặc đão điên, Quản Cơ Thành, Nguyễn Trung Trực nghiêng trời khí phách.
Hòn Đất vẻ vang đã đi vào trong trang sách, thì Tức Dụp cũng hiên ngang in vách đá ngàn đời.
(Ngâm ) Bạn bè khắp chốn ai ơi, về đây một chuyến trọn đời khó quên.
Quê Tôi sóng lúa bập bềnh, non cao, biển lớn, sâu đậm tình, giàu nghĩa nhân.
Trần Ngọc Hòa
SỢI KHÓI
Lối vào Phụng Hoàng (1-4)
Nội nói: Mỗi lần đọc lại di chúc của Bác Hồ
Lòng nội lại vô cùng cảm phục
Càng đọc những câu chuyện về Bác lòng nội càng tăng thêm phần yêu kính
Vị cha già dân tộc
1- Cả một đời vì nước vì . . . dân
Chẳng một ngày ngơi nghỉ
2- Trước khi – sức khoẻ
Chỉ như đèn – sắp cạn dầu leo loét trong đêm
3- Mà vẫn cố – cháy thêm
Mãi đến khi – tim bấc lụi rồi
4- Vẫn lung linh – hướng trời một sợi khói
Sợi khói biết nói lời – còn chút hơi tàn, ý chí vẫn vươn lên.
Câu 1. Nhà quê mà, nội đâu biết ví von cao siêu văn hoa mĩ miều về người mà cả dân tộc Việt Nam đời đời yêu kính. Nội chỉ biết ví Bác Hồ của chúng ta như cây lúa dưới đồng sâu chân lấm bùn, phèn bết dính, mà vẫn vươn lên dâng hạt ngọc cho . . .
Vọng cổ
… đời.
Nội thấy Bác trong sợi khói hướng trời vươn khi tim bấc đã lụi rồi.
Khi hơi thở đã không còn nữa, vẫn muốn mình góp chút sức làm mây (-)
Mỗi lần ngồi với mấy cụ người dân tộc Khơme, nội hay kể hay khoe những câu chuyện về Bác Hồ.
Kể đến cái đoạn Bác đã đi xa, nội kéo vạt bà ba lau dòng nước mắt.
Phụng Hoàng câu 5-8
5- Ngày Bác đi
Anh thương binh – ôm chiếc nạng gập mình
6- Quỳ xuống rưng rưng – lạy mây trắng bồng bềnh
Bác nông dân – ôm cây lúa trên đồng nghèn nghẹn
7- Nơi mái trường – cô trò nước mắt tràn mi
Đôi mắt đỏ hoe – anh chiến sĩ nghiêm chào mặc niệm
8- Hoa cỏ cũng đau – ủ rũ ngậm ngùi
Thế giới năm châu – thương tiếc tiễn biệt người.
Câu 2: Nội kể về một anh Ba đi tìm đường cứu nước – kể về dấu chân nơi bến Nhà Rồng.
Tiểu sử hành trình của Anh Ba nội như thuộc nằm lòng.
Nói về trí dũng nhân Bác Hồ của nội là nhất nhất – nói về yêu dân tộc giống nòi yêu Tổ quốc chẳng ai hơn (-)
Lãnh tụ mà dép cao su áo vải giản đơn – phong cách Hồ Chí Minh năm châu đều biết đến.
Người luôn gần dân, hiểu dân, dân là trên hết – tư tưởng sáng ngời đạo đức trong veo.
Nói lối:
Nội nói: Câu chuyện về Bác Hồ cả đời cũng không kể hết
Chỉ mong con cháu mình học và nhất nhất làm theo
Học tư tưởng sáng ngời, học tấm gương đạo đức trong veo
Học chí công vô tư, kiệm cần, liêm chính.
Câu 5. Để có một An Giang luôn tự hào và lung linh trong bản đồ đất nước. Thì cả quân và dân phải luôn tiến bước không …
Vọng cổ
… ngừng. Cay đắng nếm qua, gian khổ đã từng.
Chúng ta tự hào có một lãnh tụ vì dân vì nước, thế giới cũng phải nghiêng mình trước lãnh tụ Việt Nam ta (-). Tự hào một An Giang mảnh đất đã sinh ra, biết bao nhân tài hào kiệt. Có một người con ưu tú của Mỹ Hoà Hưng tên Tôn Đức Thắng, một Bác Tôn tài đức vẹn toàn.
Tam Pháp Nhập Môn
An Giang – tự hào khúc nhạc
Bông vàng – ngoi từ nước bạc
Du lịch – công nghiệp tầm cao
Quê này – luôn đầy vựa lúa
Hoa trái – lúc lỉu trên cành
Từ nghèo nàn – nay vươn lên
Thành đẹp giàu – thêm văn minh
Phố vươn- tầng cao níu trời.
(Về xề câu 6)
Nội nói nếu mỗi người chúng ta là một sợi khói
Thì có vô số những bông mây làm đẹp cho bầu trời.
Dân quê mà, nghĩ sao nói vậy thôi
Nội nghĩ về người đã hy sinh cả cuộc đời cho dân tộc
Ngày tim bấc rụi rồi vẫn muốn dốc lòng dốc sức
Góp một sợi khói mong làm vâng mây ấm cho quê hương.
Trần Kim Hằng
NHƯ ÁNH DƯƠNG HỒNG
Lối
Khi tôi sinh ra đất nước đã hòa bình
Đồng lúa oằn bông, vườn cây đầy trái chín
Tiếng hát, lời ca chan hòa trong nắng ấm
Ánh mắt, nụ cười nhân nghĩa sáng niềm tin.
Vọng cổ
Câu 1: Tôi chỉ hình dung chiến tranh giống như những câu chuyện ngày xửa, ngày xưa thường hay nghe bà kể. Đến lúc biết nghĩ suy mới thấy mình hạnh phúc khi được sống trong khung cảnh thanh bình. Bỡ ngỡ khi được nghe những câu chuyện quanh mình. Chuyện về bà mẹ Việt Nam anh hùng, đảm đang, bất khuất, tiển chồng lên đường rồi lại tiển đưa con (-) Chuyện về người thương binh dạ sắt lòng son, bị tra tấn giam cầm vẫn không lung lay ý chí. Hy sinh tình nhà vì sứ mệnh thiêng liêng, cho ngày vang khúc khải hoàn, non sông thống nhất.
Dặm: Lý Chiều Chiều Huế
Lòng nghe bồi hồi
Thương bao tấm gương
Anh hùng soi sáng cho đời sau
Vững bước dựng xây quê hương mình
Tươi đẹp rạng ngời
Sông núi từ bao nhiêu đời vẫn vẹn lời thề.
Câu 2: Xứ sở của nghĩa nhân, chân tình, hào sảng, nơi hội tụ tinh hoa rực rỡ bao đời. Tạo nên dáng vẻ An Giang hương sắc rạng ngời. Luôn vững niềm tin, sáng ngời chân lý, có Đảng soi đường hướng tới tương lai (-) Đất trời hôm nay biển rộng, sông dài, cánh cò chao nghiêng qua cánh đồng bát ngát. Hải âu lượn bay trong nắng hồng lấp lánh, nhịp sống yên bình cung đường mới thênh thang.
Lối
Qua bao mùa trăn trở, suy tư
Đất vươn mình, tiềm năng mời gọi
Chân trời mới, tương lai phơi phới
Hòa chung nhau ý nghĩ, niềm tin.
Vọng cổ
Câu 5: Tôi bước đi trong màu nắng hồng tươi nghe lòng nôn nao dâng trào bao cảm xúc. Lắng nghe nhịp đời tươi vui thanh âm náo nức xin nói lên bao lời biết ơn sâu sắc trong lòng. Người đã dâng hiến tuổi thanh xuân không chút ngại ngần. Cho hôm nay tôi được đi dưới trời xanh nắng ấm, được vui bước đến trường trong hạnh phúc bình an (-) Qua những cánh đồng tiếng máy reo vang, vườn cây xanh màu sai cành, trĩu quả. Cùng bên nhau một tầm nhìn, một ý chí, rạng rỡ niềm tin thắng lợi huy hoàng.
Ngâm dặm:
Đồng xanh nối tiếp rừng xanh
Biển khơi khát vọng hành trình vươn xa.
Câu 6: Tuổi trẻ hôm nay nguyện vượt qua trở ngại gian nan, tiếp nối hành trình của bao lớp người đi trước. Hành trang trong tim là bóng hình quê hương, đất nước, là trang lịch sử hào hùng, oanh liệt vàng son. Một dãy cơ đồ dệt gấm, thêu hoa, từ những bản anh hùng ca bất diệt. Từ những trái tim nghĩa nhân nồng ấm, tô thắm quê hương tươi đẹp huy hoàng.
Lý Trị An
Đây núi sông – yên bình ấm no tươi đẹp
Nhờ công ơn bao máu xương người xưa quên mình
Lòng tri ân chung sức xây ngày mai rạng rỡ
Ánh dương hồng soi sáng đường tương lai người ơi! ./
Hoàng Sen
NẮNG MỚI AN GIANG
Nói lối
Nữ: Núi biếc mây vờn hùng vĩ đất An Giang
Biển rộng Kiên Giang sóng vỗ bờ thương nhớ
Nam: Núi trầm mặc ngàn năm ở đó
Biển phóng khoáng chan hoà có tình đất…
Vọng Kim Lang
Duyên… quê
Nghe gió ru tư bề
Nâng bước chân ta về
Lời hẹn thề sắt son nào phai
Trải qua đắng cay ngọt bùi
Càng đậm tình thắm tươi ngày mai
Nữ: Hai miền quê giờ
Chung một nhịp sống
Biển xanh muôn trùng
Hoà trong cơn gió lay lay
Núi kia nhớ ai mong chờ
Lời hẹn hò có nhau từ đây
Nam: Như đôi ta chung tấm lòng
Tình mặn nồng kết thêm vòng tay
Về đây để thấy yêu thêm
Bến quê muôn đời an yên
Cau trầu tơ hồng se duyên
Cho thắm tươi một miền quê ta
Vọng cổ
Nữ: 1/. Em như là hạt phù sa của dòng Hậu giang trong vắt. Theo con nước ngược xuôi tháng ngày bồi đắp cho bờ bãi thêm xanh tươi thắm mãi ân tình. Ngồi giữa mùa trăng càng thương lắm quê mình.
Nam: Theo bước chân em về An Giang thương mến, nhìn dãy Thất Sơn mờ trong sương sớm uy nghi.
Nữ: Tiếng chuông chùa ngân dài trên đỉnh núi Sam, đây miếu Bà linh thiêng khói toả hương trầm. Du khách lắng lòng nghe đồng vọng thanh âm, thả hồn lâng lâng lạc chân miền tiên cảnh.
(Nghỉ 8 nhịp)
Ngâm dặm
Nữ: Núi và biển nay kết tình đôi lứa
Như quê hương mình chan chứa một miền thương
Nam: 2/. Từ độ quê hương chuyển mình sáp nhập, An Giang với Kiên Giang tràn ngập những môi cười. Chung một niềm tin cùng toả ngát hương đời.
Nữ: Miền đất mới được dệt nên bởi sắc núi và hương biển, cho tình yêu đôi lứa nẩy mầm như hạt lúa vàng tươi.
Nam: Hà Tiên rạng ngời mười cảnh đẹp trời ban, Phú Quốc mênh mông nắng vàng soi cát trắng.
Về với An Giang trong dịu dàng nắng ấm, con sóng vỗ về sâu lắng tiếng chuông xa.
Lý Cái Mơn
Nữ: Từng lời ca
Là bao thương nhớ
Cái thuở xa xưa
Thăng trầm nắng mưa cùng nhau
Nam: Dẫu gian lao
Mà vẫn mến trao nhau tình người
Giọt mồ hôi thắm đời cần lao
Cho ước mơ mai sau
Nữ: Quê hương mình khát khao chung một niềm vui
Vọng cổ
Nam: 5/. Giữa phóng khoáng biển khơi và sâu lắng của núi rừng An Giang hùng vĩ. Tiếp bước cha ông qua từng trang sử vàng kiên cường bền bỉ như nết đất tình quê vẫn chung thuỷ bao đời. Mạch cảm xúc quê hương làm anh quý yêu hơn miền quê mới tuyệt vời.
Nữ: Em thấy trong mắt anh đâu chỉ có tình yêu đôi lứa, mà còn có sự gắn bó cùng đời sống của quê em.
Nam: Anh thèm được về đồng hái bông điên điển giăng lưới cá linh, sống trong cái tình thảo thơm của người quê chơn chất. Trong trái tim anh An Giang mình đẹp lắm, như giọt nắng ban mai soi sáng rạng ngời.
Nữ: 6/. Mỗi một vùng trời dẫu khác biệt ra sao, nhưng khi hoà vào nhau sẽ thành bản tình ca bất tận.
Nam: An Giang hôm nay đâu chỉ có tình người tình đất, mà còn có tình yêu chúng mình trên từng nhịp thở quê hương.
Nữ: Cái nghĩa cái tình còn in đậm trong câu hát tơ vương, về với An Giang để mà thương mà nhớ.
Nam: Để được nghe em xuống xề câu vọng cổ, và để cho anh bỡ ngỡ trước quê mình.
Nữ: Biển xanh sóng hát ru tình, núi cao khắc hoạ dáng hình quê ta.
Nam: Sông dài biển rộng bao la, ngời trong nắng mới mãi đậm đà An Giang./.
