CHÙM THƠ “NHỚ THƯƠNG VẠT NẮNG CÙ LAO”
“Nhớ thương vạt nắng cù lao” là một chùm thơ chan chứa tình quê, gợi lên những lát cắt vừa gần gũi vừa tha thiết về đất và người Nam Bộ. Mỗi bài thơ như một mảnh ghép nhỏ, góp phần làm nên bức tranh rộng mở của ký ức, hiện tại và khát vọng ngày mai. Chùm thơ vì thế không chỉ là lời kể bằng chữ, mà còn là lời nhắc nhở dịu dàng: quê hương được làm nên từ mồ hôi, ký ức, tiếng ru, từ nắng vàng, từ những hạnh phúc bình thường, phù sa và cả khát vọng vươn mình. Văn nghệ An Giang trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc để mỗi câu chữ đều ngân lên âm vang “quê hương – nguồn cội”…
Quang Hào
VUI TẾT TRUNG THU
Đêm nay rằm Tháng Tám
Quây quần dưới ánh trăng
Tay trong tay cùng múa
Trung Thu với chị Hằng
Trên mảnh sân nhỏ hẹp
Mà rộng lớn bao la
Nối vòng tay thân ái
Tình anh em chan hoà
Tùng… cắc… xèng trống nhịp
Sư tử múa vòng quanh
Chị Hằng giơ tay vẫy
Múa, hát dưới trăng thanh
Cỗ Trung Thu bày sẵn
Kẹo, bánh cùng trái cây
Đèn lồng lung linh nến
Bữa tiệc vui đêm nay
Trung Thu 2025
Trần Thế Vinh
QUA ĐÊM Ở KHU LẤN BIỂN
Mờ ảo những đèn chong lấn biển
Qua đô thị Phú Cường không rõ mặt ai
Đường 3 tháng 2 dài hơn cho những người thức muộn
Bạn bè cố hương đã già
Đêm mất hút. Làm sao còn được gặp…
Những đại quán lẫu Dê tràn ngập
Hàng chục món như Anh Động kể chuyện bác Ba Phi
Huống gì tôm cua miệt biển
Mùi tanh tanh trong chén rượu lữ hành
Không còn Phạm Thường Gia đối ẩm
Rạch Giá mưa rây
Gò Quao trắng mặt
Khuất dấu tên đường nhà văn Sơn Nam.
Người ta hát hò trong tụ điểm Karaokê
Lại có tiếng mưa rây ở quảng trường đô thị
“Bong bóng phập phồng…” nhớ Lý Dũng Liêm
Mà nghe tim mình lạnh buốt
…
Mình ta cô đơn
Trước khu lấn biển rộng dài ngàn thước
Nghe sóng biển rạt rào
Hoài niệm bãi bờ xưa!
Tâm Ca
NHỚ THƯƠNG VẠT NẮNG CÙ LAO
Con đi giữa phố đông,
nghe một sợi gió lạc vào tim nhói nhẹ
phía sau lưng là tiếng bìm bịp gọi trăng,
là vết lở của dòng sông ngày cũ
còn lặng lẽ bồi thêm nỗi nhớ…
Cha gánh đất
như gánh mùa thu trên vai gầy cát trắng,
mẹ ngồi khâu giấc mơ vào lưng áo rách
bằng sợi gió đồng
và tiếng ru ướt đẫm một thời con chưa biết khóc.
Mỹ Hòa Hưng – tên làng nghe mát rượi
như tiếng sáo đồng vang giữa trưa xanh
phố có gần, mà lòng không thấy khác
vì mùi bùn vẫn níu bước chân quen,
và mắt mẹ còn nguyên màu mùa cũ.
Con vẫn mơ một cây cầu
nối những ngày xưa qua hôm nay vội vã
nhưng xin đừng đúc bằng xi măng,
hãy đan bằng tóc mẹ bạc đi từ gió,
bằng lưng cha còng xuống mùa nước nổi,
bằng lời ru cũ đã mờ sương
bằng phù sa chín trong vòm nắng,
và cả trời thương nhớ vô thường!
Huỳnh Thị Nương
MÓN QUÀ OCOP NGÀY HỘI
Tinh tươm, duyên dáng em bày quà OCOP
vị thốt nốt ong vàng, mắm Châu Đốc dậy men
bông điên điển còn thơm nắng bãi bồi
hạt gạo mới giữ mùi rơm rạ
Quà của đất, của người chân chất
gội nắng gội mưa thành vị ngọt quê nhà
mỗi chiếc tem là một câu chuyện nhỏ
về mùa lũ, mùa khô, bàn tay mẹ cha
Ta bước giữa lòng phố mới
Kiên Giang – An Giang kề vai hội tụ
biển – biên – bộ nối nhau thành nhịp cầu
đường thênh thang, người người về sum họp
Những công trình bật dậy từ bãi bồi
nhà máy reo như sóng chào bến mới
khúc hát no ấm cất lên từ chợ sớm
lòng người thanh bình như nước Vàm Nao
Và những giỏ quà OCOP theo cánh chim đi xa
mang vị mặn biển khơi, vị ngọt phù sa xứ sở
đi đến đâu cũng nhớ tiếng gọi ngày hội
xin gửi tặng nhau một miền hương của quê nhà…
Lưu Văn Nhân
VỀ NGANG BẾN THUẬN GIANG
Có một lần về ngang bến Thuận Giang
Thấy Vàm Nao cồn cào con sóng dữ
Ai thả xuồng trôi xuôi dòng bồi lở
Hái chùm bông điên điển nở ven bờ.
Bến Thuận Giang đã có tự bao giờ?
Con đò ngang bấy nhiêu lần thay mới?
Dòng ngược dòng xuôi bao lần dời đổi
Mà ngàn đời con sóng mù khơi
Vàm Nao rộng đò đua xa vời vợi
Bờ bãi xanh tít tắp bóng ngô đồng
Ai lom khom trên bãi ớt lưng cong
Rớt chiếc nón gió bay bay tóc rối.
Đò qua Thuận Giang đò về Chợ Mới
Vẫn trên một dòng nước nổi nước rong
Bên này sông nước chảy xuôi: Dòng thuận
Bên kia sông nước có được thuận dòng?
Truyền thuyết xưa mang tiếng dữ cho sông
Vàm Nao có Ông Năm Chèo hung ác
Vùng vẫy sóng cuồng xuống ghe tan tác
Tên bến Thuận Giang: Khát vọng an bình.
Ai cũng có dòng sông của riêng mình
Thật hiền hòa êm trôi trong ký ức
Ai còn nhớ bến sông đầy sóng dữ
Tuổi thơ nào lặn ngụp với xuồng ghe?
Lâm Long Hồ
Hạnh phúc bình thường
Mẹ với ba
có biết nhau đâu
rồi cũng bạc đến đầu.
Ba mặt con
mấy mươi năm đời người
không một lời âu yếm.
Lầm lũi đời thường
lặng lẽ yêu thương.
Tình ít mà nghĩa nhiều
kẻ tựa người nương.
Mỗi đứa con là một sợi dây ràng buộc,
từ xa lạ ra thành thân thuộc
cũng ấm nồng suốt cuộc trần ai.
Không có mỹ từ ngọt lịm đắm say,
không có hoa hồng,
không có lời ước hẹn.
Chỉ tay trắng
cùng nhau vun vén
cho hạnh phúc bình thường
trọn vẹn cõi trăm năm.
Ảnh: Hè về | Thanh Hùng
