CHÙM BÀI VỌNG CỔ “VƯƠNG VẤN AN GIANG”
Hòa trong không khí hân hoan chào mừng Đại hội Đảng bộ tỉnh An Giang lần thứ I (nhiệm kỳ 2025 – 2030), chùm bài vọng cổ “Vương vấn An Giang” ngân lên như tiếng lòng của miền sông nước phù sa chảy ra biển lớn, Bảy Núi soi bóng quê nhà. Các soạn giả đã vận dụng nhuần nhị các địa danh tạo nên một “bản đồ cảm xúc”: Núi Cấm, núi Sam, Bình San, Thạch Động, Trà Sư, Rạch Giá, Long Xuyên, Hà Tiên, Thổ Chu, Phú Quốc… như một món quà vừa tri ân nguồn cội vừa hướng đến tương lai…
BAN BIÊN TẬP
CUNG BẬC NIỀM TIN
Đoàn Phước Lộc
Nam: (Nói trên nền nhạc) …Cô em ơi! Cho tôi hỏi thăm đường nào về khu du lịch Thạch Động.
Nữ: Dạ đây là khu vực núi Thiên Cấm Sơn, xã Nũi Cấm anh ạ!
Nam: À… Sao đẹp quá vậy em!
Nữ: Dường như anh có vẻ ngạc nhiên phải không anh!?
Nam: Vì lâu ngày mới trở lại, nhìn quê mình thay đổi nhiều quá, các công trình đều khang trang sắc màu tuyệt đẹp, cánh đồng lúa vàng thẳng cánh cò bay qua triền núi, dòng sông…!
Nữ: Anh nhìn kìa!
Lý Phước Châu
Nữ: Hoa nở màu khoe sắc
Tia nắng hồng nhấp nhô
Vang khúc ca hò hẹn
Sắc màu ngây ngất vấn vương
Nam: Lòng tràn tha thiết ước mơ
(-)(-)
Nghe ngọt ngào thương nhớ thương!
Nữ: Ta khắc sâu niêm tin
Âm vang bước chân hành quân
Nam: Biêng biếc tươi mầm xanh
Dịu dàng thơm ngát hương hoa
Nữ: Rộn ràng hương lúa mênh mông
Nam: Quê ta sáng đẹp nỗi niềm … hăng say.
Vọng cổ
Nữ: (Câu1) Đẹp lắm anh ơi! Khắp trên quê hương An Giang có những loài hoa dịu dàng không tên mang nhiều hương sắc đã dâng hiến cả niềm tin nguyện một ý chí đoàn kết kiên trung cùng nhau chung sức … chung … lòng…
Nam: Truyền thống vinh quang tô thắm cờ hồng. Lòng dân luôn tự hào trong niềm tin rạng rỡ, tiếp bước xây dựng quê mình đã phát triển vươn lên (-).
Nữ: Biển bạt, rừng vàng, lúa chắc hạt nối cuộc sống ấm no, hạnh phúc hân hoan nhiều công trình khang trang tươi đẹp. An Giang ơi! Nhìn nét khởi sắc quê hương nồng nàn hương vị mãi ngọt ngào nguồn vui mới (-).
Nam: (Câu2) Thương lắm em ơi! Đảng ta đã truyền tâm hồn cao cả, chọn hướng đi với tất cả với tầm nhìn. Để quê hương hôm nay hạnh phúc về với mỗi gia đình.
Nữ: Dòng sông Hà Giang êm đềm mang nguồn nước từ biển về tạo thương hiệu đậm đà tôm cá đầy khoang (-).
Nam: Hóa thân vào vị ngọt của quê hương, Thạch Động, Đông Hồ, Hà Tiên tiềm năng khơi dậy từ nguồn tôm cá. Thương lắm An Giang sắc màu rực rỡ để ta gởi hương tình thương lắm người ơi (-).
Lý Tầm Quân
Nam: Bao ân tình, ân tình yêu thương
Bức tranh quê, vang sáng lên muôn màu (-)
Nữ: Nhịp sống quê mình không ngừng vươn lên
Đời vui văn minh, đã đổi thay diện mạo (-)
Lộ, cầu, đường, liên thông – Trạm, trường mới khang trang…
Vọng cổ
Nam: (Câu 5) Em ơi! Anh đã nghe tình thơ hòa trong tiếng gió quyện hương của tình yêu ân tình xứ sở đang trỗi lên giai điệu tình ca da diết ân … tình…
Anh đã yêu đắm say ngây ngất lòng mình.
Lý Năm Căn
Nữ: Lòng ta rộn ràng niềm vui
Cùng nhau vui hát vang lên
Qua mấy khúc dân ca
Miền quê sắc hoa tươi đẹp
Nam: Cùng nhau vui đón niềm tin
Toàn dân chung sức dựng (-) xây,
Nữ: Tô thắm miền (-) quê,
Xứ sở đẹp giàu…
Nam: (4 nhịp xề 5) Hát nữa đi em dâng Đảng trọn niềm tin, tô thắm truyền thống vinh quang đậm nét son vàng (-).
Nữ: (Câu 6) Thật tự hào! Trước những tư duy sáng tạo, để hôm nay An Giang mình rực rỡ những thành công. Như những thiên hoa vững vàng nở bên trà lúa vụ ba, khoe sắc thắm nồng nàn thời kỳ đổi mới.
Nam: Vì độc lập, tự do. Tạo dáng đứng kiên cường trong nền nông, công, thương nghiệp quyết tâm xây dựng tỉnh An Giang phát triển đẹp giàu (-).
Nữ: Thương lắm những đóa Hoa ngọt ngào nở suốt với thời gian, Hoa bất tử, hoa tình yêu dâng Đảng.
Nam: Tất cả niềm tin luôn ghi lòng tạc dạ, luôn xây dựng quê hương mình càng đẹp giàu giữ trọn lòng tin./
CHÀO AN GIANG MỚI
Thơ: Trần Sang
Lời cổ: Danh Du Số
Thơ
Nam: Phù sa thức giấc ban mai
Xuôi dòng Vĩnh Tế chạm bờ biển xanh
Nữ: Lục bình xuôi ngược tìm anh
Câu hò xưa bỗng hóa thành yêu thương.
Vọng cổ
Câu 1:
Nam: Chạm giấc mơ xa sông Hậu hiền hòa xuôi ra biển lớn. Vĩnh Tế, Hà Tiên, Thoại Hà, Rạch Giá con nước yêu thương thấm đượm ân tình. Mang hạt phù sa tưới ngọt quê mình.
Nữ:Có lẽ do nợ duyên từ muôn kiếp trước, mấy trăm năm dài gắn bó cùng nhau (-)
Nam: Bảy Núi trập trùng, Kiên Hải xa khơi, bến Tam Giang chan hòa Chiêu Anh Các. Núi Sam Miếu Bà hò hẹn Chùa Hang, thắp ngọn lửa lòng hai miền thương nhớ.
Ngâm dặm:
Nữ: Bảy Núi thấp thoáng trong sương
Dang tay đón biển mở đường phù sa
Nam: Giọt mồ hôi sớm nở hoa
Thơm từ vị đất chan hòa đầu tiên.
Câu 2:
Nữ: Em đã thấy trong từng thớ đất, hơi thở thương yêu trĩu nặng bao ngày. An Giang mới quê ta biển rộng, sông dài.
Nam: Con cá Ba Sa trôi dòng ngọt mát, vị mặn thơm lừng mực, ghẹ trùng khơi (-)
Nữ: “Đồng bằng mơ giấc biển sâu, Thốt Nốt thắm ngọt mặn màu khơi xa.
Dẫu cho sông nước bao la, lòng quê vẫn thật – một nhà thương nhau”.
Lý Tương Phùng
Nam: An Giang – rộng mở đôi miền
Núi, đồng, biển nay hòa duyên
Như tình thủy chung son sắt
Nữ: Nắm tay ta về cùng nhau xây đắp quê hương
Lắng nghe bao lời tình ca hòa trong nắng mới
Nam: Thêm yêu quê mình bao đời nghĩa nặng, tình sâu.
Vọng cổ
Câu 5:
Nữ: Có phải không anh dẫu nơi trùng khơi xa xôi thăm thẳm. Phú Quốc xinh tươi, Thổ Chu đầy nắng gió luôn hướng về đất mẹ thiêng liêng gửi trọn niềm tin tha thiết chân thành. Mơ ước từ lâu nay đã vẹn tình.
Nam: Ý Đảng hợp lòng dân hòa chung dòng suy nghĩ, cho non nước thêm đẹp giàu gắn bó cùng nhau (-)
Nữ: Trong lòng em cũng thấy nao nao, cô gái Long Xuyên sánh duyên cùng chàng trai Rạch Giá. Nơi sóng vỗ bờ tung tăng trắng xóa, nơi bến nước phù sa lá đổ mơ màng.
Ngâm dặm:
Nam: “Cõi lòng đâu vẽ được ranh
Chỉ còn nghĩa nặng, tình xanh bốn mùa”
Câu 6:
Nam: Anh sẽ đưa em về thăm bến nước yêu thương, nơi có những ghềnh đá ngàn năm dậy sóng. Dòng sông mơ màng, biển khơi sóng vỗ, trở thành kỷ niệm mãi không phai.
Nữ: Người chung một lòng, miền đất chung một cái tên, nghe ấm áp cho cõi lòng trăn trở.
Nam: Tiếng gọi An Giang khắc ghi từ muôn thuở, từ mở cõi xa xăm ghi lịch sử huy hoàng.
Nữ: Quê mình từng bước sang trang
Vẻ vang chiến tích, rỡ ràng địa danh
Nam: Xinh tươi nữ tú, nam thanh
Chào An Giang mới tiến nhanh đẹp giàu./
VƯƠNG VẤN AN GIANG
Đặng Thanh Huyền
Nói lối:
Tôi trở về thăm mảnh đất An Giang,
Thăm núi Cấm, núi Sam, thăm Bình San, Thạch Động,
Thăm Phú Quốc, Hà Tiên biển trời lồng lộng,
Thăm xanh ngát ruộng vườn, thăm phố rộng nhà cao…
Lý cái mơn:
Lòng xôn xao… còn bao vương vấn,
Sông nước mênh mông, cánh đồng lúa chín oằn bông,
Biển bao la, rừng xanh thẳm, xa xa núi đồi.
Về cù lao bồi hồi nhớ thương,
Gương Bác Tôn ngàn năm,
Luôn sáng ngời… trong tim… triệu triệu người dân…
Vọng cổ:
- Về lại An Giang tôi mang theo muôn ngàn nỗi nhớ. Nhìn vào bức tranh của Thất Sơn tươi hồng rạng rỡ, mà lòng cứ vấn vương không nỡ… xa… rời…
Thấy tình đất tình quê, lòng thân thiện gọi mời… Thấy hình ảnh Bác Tôn sáng ngời trên cù lao Ông Hổ, thấy nhịp sống rộn ràng khắp Rạch Giá, Long Xuyên. Thấy thấp thoáng mây ngàn của xứ núi Tịnh Biên, về đậu lại Thiên Cấm Sơn bên Phật Di Lặc cười hiền. Thấy cáp treo nối liền thẳng tắp những ca-bin, đưa du khách lên non thiêng ngắm bồng lai tiên cảnh.
Hát dặm:
Tôi yêu lắm Hà Tiên gợi bao niềm kiêu hãnh, bên biển dạt dào bên xanh biếc non cao. Yêu Tô Châu, Đông Hồ ai vẽ nét thanh tao, yêu cả Thạch Động, Bình San, mũi Nai, chùa Tam Bảo.
- Để ai đến cũng thương ai rời xa cũng nhớ, lòng vương vấn An Giang muôn thuở đượm nồng.
Sông với biển đã hòa chung, cùng xuôi chảy một dòng… Để vui đón khách thập phương về Thất Sơn tụ hội, ngắm dãy núi trấn biên thùy kì vĩ giữa trời Nam. Cùng tham gia Lễ hội vía Bà Chúa Xứ núi Sam, vừa chiêm bái vừa tham quan phố phường khang trang Châu Đốc. Qua cổng Tam Quan thấy rạng ngời dáng vóc, của Rạch Giá yêu kiều mặc áo lụa mới vừa may.
Đoản khúc lam giang (đoạn đầu):
Lần này về Châu Phong,
Ngắm chiếc khăn Pưm ngắm nụ cười em gái Chăm,
Về thăm Phú Tân làng nghề,
Nơi bốn bề miệt vườn sông nước.
Kìa người từ muôn phương,
Đang rủ nhau đến miền yêu thương,
Bao cung đường thênh thang chờ mong,
Bước chân thỏa lòng… khi về với An Giang… mùa vui…
Vọng cổ:
- Về với An Giang là về với ngọt ngào yêu thương nồng ấm. Vì người An Giang luôn tình sâu nghĩa nặng, nhân ái thủy chung, hào sảng… chân… thành…
Như dòng chảy phù sa mạch nhân nghĩa thiện lành… Như cảnh thanh bình của Trà Sư xanh ngát, có bóng chim muông về tấu bản nhạc du dương. Như hàng thốt nốt đứng ngạo nghễ giữa trời canh giữ biên cương, như Phú Quốc, Thổ Châu đêm ngày luôn thao thức. Như huyền thoại Anh hùng Nguyễn Trung Trực, lòng yêu nước sắt son ý chí quật cường.
- Đêm Rạch Giá ngồi ngắm sông Kiên, thấy lấp lánh hoa đăng rọi miền ký ức. Tôi nhớ Tân Châu người mẹ già canh thâu còn thức, để ươm tơ nuôi tằm dưỡng dục đàn con. Ơn của mẹ cao dày sánh ngang dãy Thất Sơn, tấm lòng mẹ bao la tựa dòng sông Tiền sông Hậu. Ôi An Giang là nơi đất lành chim đậu, ai cũng muốn về xây tổ ấm cho mình.
Sông và biển sóng lung linh,
Chung dòng thương nhớ chở tình mênh mông.
An Giang vương vấn trong lòng,
Ai rời xa cũng nhớ luôn ước mong quay về./.
Ảnh: Lễ nghinh Ông | Nguyễn Hoàng Nam
